Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

tự dưng nhớ mấy đêm ngủ trong rét, muỗi, tiếng chó tru dọc kênh ở Hậu Giang quá. Và nhớ cả những gì người gắn bó với người dù đã về trả hư vô...

10 nhận xét:

  1. Em cũng nhớ bữa cơm canh chua bông súng,chat ở UBND xã và chạy xe dọc xóm nhỏ có cách mua bán hàng vượt sông rất sáng tạo.

    Trả lờiXóa
  2. bệnh nằm chỗ nên nỗi nhớ lan man

    Trả lờiXóa
  3. Nhớ em Bù Lu vọt xe rất khủng nữa

    Trả lờiXóa
  4. so với chị chắc gì đã bằng, hi hi

    Trả lờiXóa
  5. kinh lắm. Nó bảo chị nhắm chặt mắt để nó tự xử

    Trả lờiXóa
  6. Có một thời để nhớ!Giai đoạn đó em phải đi xe máy nhiều nên tự nhiên thành tay phóng nhanh.Giờ nghĩ lại em thấy sợ mình quá 80km/h

    Trả lờiXóa
  7. hì. Cái chiều vĩnh long về chị suýt lỡ máy bay mới gớm nhể

    Trả lờiXóa
  8. Tại trời làm mưa thêm gia đình bác lính cực kỳ hiếu khách.

    Trả lờiXóa
  9. ừ, vẫn thèm chả cá thác lác xịn quớ

    Trả lờiXóa
  10. Chả cá nấu canh chua bông so đũa cũng ngon.

    Trả lờiXóa